Bàn tay Hồ Đạt khựng lại giữa không trung, gã hơi sững sờ: "Ngay bây giờ ư?"
Gã ngẩng đầu nhìn trời, vầng dương chỉ còn vương lại một vệt mỏng manh vắt vẻo trên đỉnh núi. Giữa chốn rừng rậm của Đại Hắc Sơn, ánh sáng lọt xuống chỉ còn là những tia le lói nhạt nhòa.
Đợi đến khi trời tối hẳn, bốn bề sẽ rặt những sài lang dã thú. Lên đường vào lúc này chẳng khác nào tự tìm chỗ chết.
"Đúng vậy, có việc gấp."




